Loading...
Tần Ninh lúc này phi thân bay lên, đáp xuống bên trên đầu rồng.
“Lão đầu Bắc Thương tại sao lại chọn chỗ này để xây dựng thiên cung Bắc Thương?”
Tần Ninh cười nói: “Các ngươi không biết, đám lão già Thiên Đế các chẳng lẽ cũng không biết sao?”
“Chỗ này ngưng tụ long mạch, long khí có thể quét sạch vạn dặm!”
“Các ngươi chỉ là hai Địa Sứ mà dám đứng ở trước mặt ta phát ngôn lung tung, các ngươi là cái thá gì chứ?”
Tần Ninh vừa nói xong, toàn thân từ trên xuống dưới tràn ngập sát khí.
“Nuốt!”
Một tiếng quát trầm thấp vang lên vào lúc này.
Ầm...
Móng vuốt của rồng khổng lồ nhô ra.
“Chết tiệt!”
“Không phải thiên cung chẳng có cái gì đặc biệt hết sao?”
Hai người Triệu Phương Bân và Nhiếp Dương bây giờ mắng to một tiếng.
“Rút lui!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.