Loading...
Dương Thanh Nghị ôm chặt cô thêm một chút, mắt vẫn nhắm nghiền. An Kiều cũng hỏi thêm nữa, cô sợ phiền đến giấc ngủ của . Ánh trăng mờ ảo bên ngoài cửa sổ hắt lên tấm chăn màu xanh ngọc, đó chuyển hướng chiếu lên gương mặt hảo của Dương Thanh Nghị. Khoảnh khắc đêm đen tĩnh lặng, ánh trắng nhàn nhạt soi rõ ánh mắt dịu dàng của Dương Thanh Nghị đang cô. An Kiều yên lặng , đôi mắt của cô chan chứa nhiều tâm sự khó giãi bày. Lúc , Dương Thanh Nghị mới đáp: “Thanh Nghị, nếu ngày nào đó em còn là em thì tính ?” An Kiều trong vòng tay của Dương Thanh Nghị khẽ khàng hỏi. “Hiện tại và mai cũng khác là bao, chỉ cần mai em vẫn ở đây, sẽ chờ em và ôm em thật chặt.” An Kiều xong liền vùi mặt lồng ngực rắn rỏi của . Cô nhắm mắt nhưng nước mắt khẽ tuôn rơi, Dương Thanh Nghị cảm nhận sự ấm nóng dần thấm ướt nơi ngực áo, vì thế mà ôm chặt cô lòng hơn nữa.